"Kỳ thi chọn đội tuyển học sinh giỏi thành phố" đã xong.
Chiều nay cô - 1 trong những người chấm bài - nhắn tin: "Con 14.25 và 13.25, chắc chắn sẽ đậu" (Làm 2 bài).
Sau khi đi học về, gọi điện cho cô. Sau một cuộc nói chuyện điện thoại dài (mất hết gần 23.000đ cuối cùng trong tài khoản của mình), mình biết thêm một số điều:
- Hình như mình càng ôn thì càng ngu đi. VD: Writing, ôn như điện, hầu hết thời gian là ôn writing, thế mà điểm ra có 2.25/5, cô phê bình: viết ko hay bằng bình thường. ...Có lẽ đó là hậu quả của việc cố viết "concise" thì phải. Cùng ngày hôm nay KT Văn, lần đầu tiên trong đời mình viết bài Văn nào chưa hết 2 mặt tờ giấy thi (khổ bự ấy). Giờ mình viết "không concise" không được nữa rồi. Và hình như là mình càng tự hào về cái gì thì cái đó càng tệ, mình hơi bị tự tin bài writing bữa nọ ấy đấy. Mình tự tin vào bài 2 hơn bài 1, hoá ra bài 1 lại cao hơn bài 2. (Note to self: "tự ti" is the way to it after all)
- Sau khi hỏi qua hỏi lại một hồi thì có vẻ điểm bài 1 (14.25) mình cao nhất (cùng 1 đứa nữa). Điểm bên bài 2 (13.25) tuy vậy, khá thấp (er, hình như vậy, nếu mình nhớ ko lầm), cao nhất bên bài 2 là cỡ 14. mấy đó. Để xem, cô còn bảo thêm, bài 1 điểm 13.0 rất nhiều. Đó là chưa kể khoảng từ 13 -> 14. Nếu như những người đó, bài số 2 họ được chỉ cần 13.5 -> 14.5 là họ hơn mình rồi. Chỉ có 8 chỗ. 8 người đậu. Làm sao chắc được là trong số có điểm bài 1 từ 13 đến 14 đó có ít hơn 7 người có điểm bài 2 từ 13.5 đến 14.5?!. Cô bảo khả năng mình đậu là 80-90%, nhưng với mình, mình có cảm giác là 50-60% hơn đấy. Hay là 40%. ...........
- Btw, thực ra có 16 người được chọn, cho luôn danh hiệu HSG TP hạng 1. 8 người đầu vào đội tuyển của thành phố, luyện đi thi quốc gia. 8 người sau là "dự bị", ở nhà, đề phòng 8 ng` kia có ai xảy ra chuyện gì. Với mình, 8 người sau ko tồn tại.
Nói chung thì, mình thấy "chắc chắn" của cô sao mà phiêu thế.
Làm sao để writing tốt lại đây trời...